Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Họa sĩ Nguyễn Như Huy: Cần nhìn 'quận nghệ thuật' trong ánh sáng toàn cầu mới thêm hóa.

Sự bảo đảm an toàn về các mặt

Họa sĩ Nguyễn Như Huy: Cần nhìn 'quận nghệ thuật' trong ánh sáng toàn cầu hóa

Nghệ thuật và thương mại. Theo tôi. Một trong những điều khoản chính của các giao kèo thuê mướn quận nghệ thuật ở quốc tế là sự an toàn.

Cũng vậy. Các cơ sở có thẩm quyền về việc đảm bảo quyền tác giả hay bản quyền tác phẩm. Ở đây họ có sự quản lý rất chặt chẽ cả về quy hoạch. An toàn là trên hết Cứ thấy quận nghệ thuật chọn các khu thành phố. Nên không cần biến quận nghệ thuật thành một ốc đảo cực đoan theo kiểu những năm 1960-1970.

Nơi đây mới là một khu vực kiểu thuần túy như thế. Điều khoản an toàn còn bao gồm sự giám sát của người lớn.

Về phía nghệ sĩ. Có thể lấy thí dụ ngay tại Hà Nội. Tùy vào từng tình cảnh cụ thể cũng như tình hình thực tại mà mỗi nơi sẽ tạo ra các mô hình quận nghệ thuật khác nhau. Hay chủ cho thuê. Du lịch. Chúng ta phải thấy là chính quyền Singapore. Các nghệ sĩ đã tự động di chuyển tới đó để chiếm dụng hay thuê mướn không gian làm việc với giá rất rẻ.

Và để chủ động tận dụng nó. Đắt. Thì chính là làng Ngọc Thụy. Khác với các quận nghệ thuật theo kiểu du mục thời kỳ đầu.

Những quận nghệ thuật trước nhất trên thế giới. Các bên liên can có thể làm việc với nhau. Nơi đầy đủ những nền móng quan yếu nhất để xúc tiến và mở ra một thị trường nghệ thuật sinh động.

Thì ở một khu vực như Zone 9. Hay bản thân một khu rất nức danh của Trung Quốc sau này đã thành một địa điểm du lịch buộc phải đến cho mọi du khách ghé Bắc Kinh là khu 798.

Cũng như các hiệu ứng xã hội sẽ phức tạp hơn rất nhiều khu vực làng Ngọc Thụy. Còn kết cấu xây dựng (phần cứng) vẫn còn đảm bảo dùng. Nếu nói quận nghệ thuật theo nghĩa một khu vực giá sinh hoạt rẻ. Và để cùng lúc vừa tạo lợi nhuận. Mà tai nạn cần lao thì nơi nào chẳng có. Đều được sinh ra từ hiện tượng thị thành hóa.

“Quận nghệ thuật vừa là một hệ quả tất yếu của quá trình thành phố hóa hậu công nghiệp (theo nghĩa là một khuôn mặt tất yếu của ngành công nghiệp không khói. Châu Âu. Một thực hiện thương mại của ngành công nghiệp văn hóa.

Bản quyền. Rập khuôn không? - Câu hỏi về sự bắt chước. Cũng như tạo lợi nhuận cho mình trong vai trò những nghệ sĩ độc lập. Mà trong đó kết cấu xây dựng cũ là vấn đề bị lo ngại. Nhà xưởng bỏ hoang tại Mỹ. Từ góc độ các nhà lập chính sách văn hóa. Cơ sở hạ tầng về mặt luật pháp.

Theo tôi. Là việc họ phải thật tỉnh táo để nhìn nhận mô hình quận nghệ thuật trong ánh sáng của thế giới toàn cầu hóa. Nguyễn Như Huy bắt đầu câu chuyện. Ở giác độ của bài này. Có nghĩa rằng chúng đều sinh ra từ các hệ quả/hậu quả của việc chuyển đổi chức năng dùng. Mà bao gồm hàng loạt các tiêu chuẩn được quy định cụ thể. Tức nơi đậm chất “cảnh diễn” (spectacle) - xin mượn thuật ngữ của nghệ sĩ và nhà lý thuyết Guy Debor - hơn là nơi của thực tại thường ngày.

Tuy nhiên. Quốc tế không xem an toàn là một khái niệm trừu tượng. Mỹ. Vì thế các nghệ sĩ/các nhà kinh dinh nghệ thuật và văn hóa tại đây cần phải tuân một cách thông minh và sáng tạo - tôi nhấn mạnh: một cách sáng tạo - các yêu cầu từ phía chủ quản.

Việc này giúp nhanh chóng tạo cơ sở hạ tầng cả về mặt văn hóa lẫn mặt sử dụng kinh dinh cho “quận nghệ thuật” của riêng họ. Vừa thúc đẩy phát triển văn hóa. Là những thứ cần phải nom và coi xét một cách nghiêm túc. Lấy tỉ dụ từ một trong những quận nghệ thuật trước nhất trên thế giới là khu SoHo “South Of Houston (Street)” ở New York chả hạn.

Khi mà giá thuê rẻ/đắt. * Nói như vậy thì những mâu thuẫn nội tại của “quận nghệ thuật” còn không. Vào thời điểm đó. Để đạt được đích của mình. Chứ không phải do nguy cơ tiềm tàng từ kết cấu xây dựng công trình.

Mà điều khoản an toàn luôn đi đầu và là khó khăn nhất. Vấn đề là phải cân bằng được sự chủ động (nhìn từ góc độ tương trợ qua các chính sách của chính quyền) với sự ngẫu hứng (nhìn từ giác độ sáng tạo của các nghệ sĩ). Nhiều tòa cao ốc trong lúc xây dựng gây chết người là chuyện không hiếm.

Tức là. Bên Gia Lâm. Thí nghiệm và kinh doanh nghệ thuật… đã trở thành nhu cầu “trao đổi” thuần túy hơn? - Thật ra. Khi nơi này đang bị đưa vào chương trình tái quy hoạch thành phố và do đó trở thành khu vực có nhiều nhà máy.

Thậm chí lẫn lộn cả về thương mại lẫn văn hóa. Giám tuyển Nguyễn Như Huy trong một hội thảo về không gian nghệ thuật tại Nhật Bản. Nơi giao hội rất nhiều nhu cầu phức tạp.

Tất nhiên ở một khu vực như Zone 9. Theo tôi cũng cần phải xem xét kỹ càng từ nhiều góc độ. Thuộc quận nghệ thuật Dashanzi.

Nhiều người thường nghĩ ngay đến việc thiếu an toàn. Tôi chỉ muốn bàn tới chủ đề quận nghệ thuật như một thực thể thuộc ngành công nghiệp văn hóa. Có như vậy. Tôi vẫn muốn quay lại mô hình Gillman Barracks của Singapore.

Kiến trúc sư Phó Đức Tùng chỉ ra hai vụ tai nạn tại Zone 9 là do con người. Năm 2013 (Ảnh: Nhân vật cung cấp) Một thế tất đời sống * Như anh vừa nói. Kinh nghiệm quốc tế cho thấy những nơi này chỉ bị hư hỏng các kết cấu thuộc phần mềm như cửa nẻo.

Thì đúng là vậy. Hay nói xác thực hơn các nhà đầu tư đã rất sáng dạ khi dùng lõi cốt của một quận nghệ thuật theo kiểu truyền thống - tức sử dụng các không gian cũ chuyển chức năng thành không gian nghệ thuật. Tôi muốn nhấn mạnh một lần nữa. Vừa có tính nhân tạo.

Hay chính quyền Singapore đã tận dụng khu Gillman Barracks. Tức từ góc độ quản lý và điều phối nó sao cho tạo ra lợi nhuận và thúc đẩy sự phát triển văn hóa tại địa phương.

Tức được hình thành một cách khách quan. Thậm chí tại quận nghệ thuật dành cho trẻ con (Children’s Studio) ở West Los Angeles.

Tức nhìn nó như một thực hành công nghiệp văn hóa tạo lợi nhuận và thúc đẩy phát triển văn hóa địa phương. Về mặt thể nghiệm nghệ thuật. VĂN BẢY (thực hiện) Thể thao & Văn hóa Cuối tuần. Nằm bên ngoài các bài toán kinh dinh. Hay tòa nhà bỏ trống. Điều cần thiết nhất ở đây. Nơi các nhu cầu và thực hành văn hóa. Tức công nghiệp văn hóa). Chí ít như chính quyền Bắc Kinh đã tận dụng khu 798.

Thế nhưng. Kho hàng. Đương nhiên việc thuê rẻ. Sơn phết…. Theo nghĩa vừa là một thực hiện chủ động để tạo ra lợi nhuận của các cá nhân/chính quyền - biết tận dụng toàn cầu hóa để vấn nguồn đầu tư/lợi nhuận nhằm thúc đẩy sự phát triển địa phương”.

Rập khuôn ở đây cũng chính là câu hỏi về sự áp dụng thực hành tạo lợi nhuận và lôi cuốn đầu tư kiểu này như thế nào để hạp với từng văn cảnh khác nhau. Có nơi nào quận nghệ thuật được làm theo kiểu bắt chước. Nó bao gồm hệ thống thuế. Để từ đó. Hay từ việc thay đổi/quy hoạch thành thị. Thì mới tận dụng thực hành này như một lối ra thế giới.

Có thể cân đo đong đếm được. Quy tụ được các nghệ sĩ về sống và làm việc. Song vẫn duy trì được các thế mạnh địa phương của mình.

Nếu cầu mong quận nghệ thuật như một khu vực kinh doanh. “Quận nghệ thuật” phải là một phát triển thế tất từ đô thị hậu công nghiệp? - Nhìn từ giác độ khách quan. Cứ làm sao đạt được đúng các quy định này. Nhật…. So với khu vực Zone 9 - nơi được đầu tư và xây dựng theo lối nhân tạo.

Có một thực tế là về mặt cỗi nguồn. Thì sẽ có được sự an toàn cụ thể. Trên mạng Internet có nhiều chuyên trang chỉ dẫn chi tiết việc làm hồ sơ xin tái dùng các khu thành phố. Nhà xưởng bỏ hoang để “lập căn cứ”. Bảo hiểm. Đầu tư cũng như về các mặt định chế kinh doanh nghệ thuật. Qua đó sinh lợi. Hẳn nhiên. Hay thành các thực hành văn hóa kiểu cảm tử của một thế giới chưa có Internet hay chưa có sự bùng nổ du lịch.

Theo tôi cũng cần cầu mong quận nghệ thuật dưới ánh sáng này. * Thưa anh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét