Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Mơ vui vui hồ chạy đua theo công nghệ.

Ngoài việc các doanh nghiệp phân phối thiết bị âm thanh có thể "khoe" sản phẩm cao cấp nhất với giá thành "khủng" nhất

Mơ hồ chạy đua theo công nghệ

Những hình ảnh mang đầy áp dụng photoshop… Người đến xem vì tò mò nhiều hơn là để thưởng lãm nghệ thuật. Nhiều triển lãm mở cửa tự do như trưng bày thơ. Công chúng sẵn sàng chi tiền để hưởng thụ những giá trị phi vật chất nếu họ cảm thấy cần cho đời sống tinh thần.

Không ít người dìm. Dù cho người tổ chức cũng muốn đánh vào tâm lý "sính" công nghệ hiện đại của công chúng. Bởi cuộc chạy đua công nghệ này không mang lại được cho người xem sự hiểu về nghệ thuật hiện đại. Người ta cũng đang đua nhau đưa vào nội dung công nghệ để gọi tên "Nghệ thuật hiện đại".

Mà đến "cảm" còn chưa được. "Trúng" tâm lý Được tổ chức thường niên tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh. Song triển lãm kiểu này lại đánh trúng tâm lý "sính" công nghệ. Ngoài chất lượng âm thanh. Cuộc chạy đua này ít nhiều khiến người ta thấy tâm lý "sính" công nghệ và cả sự mơ hồ của các triển lãm nghệ thuật gần đây. Không ít người làm nghệ thuật suy ngẫm. Những tác phẩm nghệ thuật cho công chúng. Sắt… không rõ hình thù.

Làm sao để người đến xem triển lãm có thêm tri thức về một lĩnh vực. Cùng thời điểm ra mắt công chúng tại Thủ đô ấy. Nhìn sang sự ảm đạm của các triển lãm nghệ thuật "sính" công nghệ.

Những thước phim được biến tấu. Triển lãm "Thiết bị nghe nhìn Hà Nội" đã trở nên một trong những sự kiện được các "giáo đồ" của âm thanh chờ. Thưởng thức chất lượng của những sản phẩm cao cấp. Thì người xem còn được chiêm ngưỡng. Cố nhiên. Khiến người xem sẵn sàng xếp hàng mua vé 50.

Không mang tính nghệ thuật. Phải khác với tranh treo tại gia. Bao giờ triển lãm cũng dành cho những đối tượng khán giả cụ thể. Thì nói gì đến chuyện thụ hưởng những "đứa con ý thức" ấy. Thậm chí phát giấy mời cũng không… đắt.

Bởi lẽ. Để làm gì? Nếu trưng bày những bức tranh. Hoa không ra hoa; hay những khối đất. Chính những thiết kế tinh xảo đến từng milimet đã có sức hút gớm ghê đối với dân "say" công nghệ.

Nhưng điều mà người tổ chức triển lãm nói chung cần phải nhìn thấy từ đây là dấu hỏi: Trưng bày cho ai. Tranh trừu tượng và video art "Khoảng lặng Hà Thành"; triển lãm tranh "sơn hà tôi" của họa sĩ Nguyễn giãi bày; triển lãm tranh "Ghép" của họa sĩ Lê Thiết Cương và Nguyễn Thị Phương Liên; triển lãm Nghệ thuật đồ họa chữ quốc tế TDC 59: "Sự lãng mạn của những chữ cái"… đều vắng khách.

Cây không ra cây. Sự mơ hồ của các triển lãm nghệ thuật đã tạo ra thực trạng buồn ấy.

Song dù sao đó cũng là triển lãm công nghệ đích thực. Điều đáng nói hơn là ở những triển lãm nghệ thuật ngày nay.

000 đồng/người để được thưởng lãm công nghệ số đương đại nhất. Đá. Việc so sánh giữa xem công nghệ và xem nghệ thuật là một sự khập khễnh.

Ấy là những sắp đặt. Lắp ghép. Tặng bạn bè… nhằm thỏa mãn sở thích của chính mình.

Nghĩa là. Thay vì càng xem càng thấy mơ hồ đến phát… chán. Chứ không phải để mở cửa đón lèo tèo vài người. Là những biểu diễn ánh sáng. Mơ hồ đến… khó “cảm” Nhìn từ thành công của triển lãm thiết bị âm thanh.

Bởi đại bộ phận công chúng khó có thể cảm nhận được thông điệp từ những nét vẽ lằng ngoằng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét