Ông Tiến cho biết: “Ông Nguyễn Trắc Phương trước đây là y tá làm việc tại Bệnh viện Bảo vệ bà mẹ và trẻ lọt lòng từ năm 1976 đến năm 1978. Thời kì này có người lợi dụng lúc ông vắng mặt để xâm nhập và trú ngụ trái phép vào căn nhà của ông tại phố Hội Vũ, không hề có giấy phân nhà của Bệnh viện Phụ sản Trung ương.
Theo ông Tiến, ông Phương đã làm việc tại Bệnh viện Bảo vệ bà mẹ và trẻ sơ sinh quá lâu, nếu được phân nhà nhưng cũng chỉ là ở tạm trong Thời gian làm việc tại Bệnh viện.
Luật và các quy định về nhà đất cũng đã có nhiều thay đổi. Khi chúng tôi nêu câu hỏi: “Người đang ở căn nhà trên có giấy phân nhà hay không?”. Ông Tiến khẳng định, nếu ông Phương có quyết định phân nhà gốc, Bệnh viện sẽ ủng hộ và sẵn sàng mời các cơ quan chức năng, cơ quan cai quản nhà đất thành lập hội đồng để coi xét và giải quyết theo quy định của luật pháp hiện hành.
Cho đến nay, mặc dù ông đã nhiều lần tiếp kiến kiến nghị, nhưng vẫn không được giải quyết. Như vậy, Bệnh viện vẫn còn lưu giữ tới 3 bản gốc quyết định phân nhà. Tuy nhiên, ông Việt lại đòi ông phải trao lại tất cả hồ sơ gốc, kể cả quyết định phân nhà của ông để làm việc, mà không chịu nhận bản phô-tô có công chứng Nhà nước.
Sau đó chuyển công tác đi nơi khác. Ngày 6/1/1976, ông được Bệnh viện cấp cho một căn nhà 24m2, dãy nhà số 28 Hội Vũ, phường Hàng Bông, quận Hoàn Kiếm, TP Hà Nội theo quyết định số 43/BV của Bệnh viện Bảo vệ bà mẹ và trẻ sơ sinh để ở và làm việc. Nay lại đòi nốt quyết định của ông là rất vô lí.
Ngày 11/4/2013, Bệnh viện Phụ sản Trung ương tổ chức họp với ông, dưới sự chủ trì của Phó Giám đốc Trần Quốc Việt và các Trưởng phòng: Tổ chức Cán bộ, Hành chính, Công đoàn. Sau đó ông chuyển ngành, từ năm 1976 đến năm 1978, công tác tại Bệnh viện Bảo vệ bà mẹ và trẻ lọt lòng (nay là Bệnh viện Phụ sản Trung ương). Đối chiếu nội dung đáp của Giám đốc Bệnh viện Phụ sản Trung ương, ông Phương cho biết: Hiện ông còn lưu giữ được bản gốc quyết định phân nhà, ông đã cẩn thận phô-tô công chứng thành nhiều bản.
Trong khi quyết định phân nhà đã ghi rõ: “Nơi nhận: Ban Quản trị tập thể; Phòng Hành chính Quản trị; Phòng Tài vụ; người được phân nhà”. Sở dĩ ông không trao cho Bệnh viện vì họ rất dễ làm mất của ông, ông yêu cầu chúng tôi chụp lại ảnh quyết định phân nhà để đưa lên báo.
Ông Phương không có quyết định phân nhà gốc, mà chỉ có những giấy phô-tô. Sau đó Bộ Y tế điều ông sang công tác tại một bệnh viện khác. Ông Phương cũng đề nghị Bệnh viện Phụ sản Trung ương và các cơ quan chức năng giải quyết thấu tình đạt lí, bảo vệ quyền lợi chính đáng của ông nói riêng, cũng như của những người có công với cách mạng nói chung.
Hiện giờ các địa phương quản lí về nhà đất rất chặt, nên người đang ở đó phải có đủ giấy má về nhà đất mới có thể ở được. Nhưng ông Việt lấy lí do đó để dừng cuộc họp, mà không hề có câu giảng giải nào khác với ông.
Ông sẵn sàng hiệp tác với Bệnh viện và các cơ quan chức năng để giải quyết vụ việc. Vì đi làm xa nên ông phải tạm khóa cửa căn nhà của mình, thuê nhà trọ gần chỗ làm việc mới. Theo tìm hiểu của ông Phương, người hiện đang ở căn nhà của ông không hề có giấy phân nhà.
Để làm rõ sự việc trên, chúng tôi đã trao đổi với ông Nguyễn Việt Tiến, Thứ trưởng Bộ Y tế, Giám đốc Bệnh viện Phụ sản Trung ương.
Đơn của ông Phương cho biết: Ngày 12/9/1969, ông nhập ngũ vào đấu tranh tại trận mạc miền Đông Nam Bộ, trong quá trình đương đầu kiêu dũng, ông được tiếp thu vào Đảng, được thưởng 3 Huân chương phóng thích và một Huân chương Chiến công hạng Nhất trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.
Sau đó ông không ở nữa, Bệnh viện hoàn toàn có quyền phân nhà cho người khác. Thành thử, khi nhận được kiến nghị của ông Phương, Bệnh viện Phụ sản Trung ương đã tổ chức họp, mời ông ra cơ quan Công an để xác minh tài liệu nhưng ông không chịu hợp tác, nên Bệnh viện cũng không có cứ để làm rõ”.
Ông đã làm đơn kiến nghị nhiều lần lên Bệnh viện và cả Bộ Y tế, nhưng vẫn chưa được giải quyết.
Đào Nguyên. Do vậy, ông yêu cầu Bệnh viện chỉ cần lấy bản phô-tô có công chứng, là hoàn toàn có đủ cứ để làm việc. Ông bị nhiễm chất độc da cam, suy giảm 80% sức khỏe. Ông Tiến cho rằng: Chắc hẳn là họ phải có, vì đã qua nhiều năm, nhiều đời Giám đốc Bệnh viện.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét